Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

Truyện SEX hiếp dâm cô giáo Linh phê vãi

Chuyện bắt đầu từ lúc cô Linh được đổi về
làm cô chủ nhiệm của lớp tôi. Tôi, một nữ
sinh chỉ giỏi về Toán, rất kém Văn, và cô
dạy môn Văn nên tôi không bao giờ được
lọt vào “mắt xanh” của cô suốt học kỳ I
qua.
cô Linh phải nói là một cô giáo trẻ so với
các cô đồng nghiệp. Cô sống nề nếp, kỷ
luật và thuộc hạng khó nhất ở trường dân
lập Nguyễn Khuyến quê chúng tôi. Không
biết có phải vì cái tính khó đó của cô mà
cho đến bây giờ cô cũng chưa có chồng, và
bọn học sinh chúng tôi ai cũng sợ và …
ghét !
Trạc 30 tuổi, cô không bao giờ chưng diện,
người rất giản đơn nhưng lại nghiêm
khắc. Khuôn mặt thì lúc nào cũng đăm
đăm. Vì vậy mà nhóm “quậy” chúng tôi
hay gọi cô là “bà chằn”.
Gọi chúng tôi là nhóm “quậy” vì chúng tôi
thích chơi và “quậy” hơn học. Chúng tôi
cho rằng “học cho lắm cũng … tắm ở
truồng”, cái câu mà từ nhỏ tôi hay thường
nghe. Ý nói thời buổi bây giờ học ra chẳng
làm được cái gì, việc làm kiếm thật không
dễ ai cũng biết điều đó. Trai thì đi làm bồi
bàn, gái làm tiếp thị còn có nhiều tiền
hơn.
Ở trường, hễ nói tới nhóm “quậy” là ai
cũng biết đến. Nhóm nổi tiếng vì những
màn ăn chơi không ai bằng, vì đa số
chúng tôi là con nhà giàu. Ăn chơli lúc
nào cũng xả láng. Hội trưởng của nhóm
chính là anh hai của tôi, bởi vì anh tôi
lớn tuổi nhất, là người có nhiều chiêu
thức và đầy kinh nghiệm phá phách. Tôi
là hội phó. Cái chức hội phó này cũng nhờ
dựa hơi ông anh. Không ai trong nhóm mà
không nễ ảnh. Tôi cũng nễ ảnh lắm và
thật lấy làm hãnh diện. Thật ra, giữa tôi
và anh hai cũng có một mối quan hệ
không bình thường. Chúng tôi đã vượt qua
sự thân thiết của tình anh em, trở thành
tình nhân của nhau !
Nhưng thôi … chuyện này không đáng nói
tới. Nói chung, nhóm tôi có tất cả 20
người. Ngoài tôi và anh hai tôi ra, dưới tôi
còn có Thư Ký Viên, Trưởng Ban Tổ Chức,
Hai Tổ Trưởng của tổ 1 và 2 với 9 thành
viên của mỗi tổ.
Chuyện xảy ra từ lúc cô Linh chủ nhiệm
mở ra một lớp dạy phụ đạo và bắt học
sinh phải đi học thêm. Ai không đi sẽ bị cô
trù dập. Và nạn nhân đầu tiên lại chính là
ông anh hai của tôi.
Sau cái lần anh hai tôi bị phạt làm kiểm
điểm, đứng trước lớp đọc lời xin lỗi, tôi sợ
quá, quyết định đi học phụ đạo của cô
Linh. Nhưng mối “thù oán” bắt đầu reo
rắt trong lòng chúng tôi kể từ đó.
Thứ Bảy nọ, đúng 10 giờ, cô đón tôi và các
bạn khác cùng khối vào nhà. Nhà cô là
một căn nhà tương đối nhỏ với nhiều vật
dụng cụ lỉnh kỉnh quăng khắp phòng.
“Hôm nay là ngày đầu tiên của lớp phụ
đạo”, cô tươi cười nói nhìn xuống đám học
sinh chúng tôi đang ngồi nhí nhố. “Khóa
học đầu tiên kéo dài ba tháng và tiếp tục
cho tới ngày các em thi Đại học. Như các
em biết, lớp học này rất cần thiết cho kỳ
thi tốt nghiệp sắp tới. Nên các em cần phải
có phụ đạo đàng hoàng …”.
Và cứ thế cô thao thao về sự quan trọng
của lớp học. Không biết có ai trong chúng
tôi chú ý nghe cô giảng hay không. Nhưng
riêng tôi thì chẳng hề, tôi cứ nhớ khuôn
mặt bí xị của ông anh hôm thứ Sáu vừa
rồi mà thấy tức mình dùm cho ảnh.
Mãi mê lo ra, tôi chợt giựt mình khi nghe
cô nêu lên giá tiền của lớp học. “Cô chỉ
lấy mỗi em một số tiền tượng trưng”, cô
nói. Cả bọn học sinh nghe xong chỉ biết
cúi đầu làm thinh. Tiền tượng trưng của
cô sao mà nhiều thế, lấy tiền đâu ra mà
đóng cho cô. Nhưng không nộp cho cô thế
nào vào lớp cũng bị trù dập.
Thực ra cái chuyện dạy phụ đạo để kiếm
tiền thêm của cô Linh có đứa học sinh nào
không biết. Đã vậy không thôi cô còn chơi
theo kiểu “cạn tàu ráo máng” những đứa
nào không đi học phụ đạo lớp cô. Anh hai
như đã nói bắt đầu nhận được khá nhiều
điểm xấu và bị phạt kỷ luật. Hay như các
bạn thân của tôi trong nhóm tổ 1 và tổ 2
thường bị cô bắt chép phạt, ghi sổ đầu bài.
Những đứa nào chịu khó đi học phụ đạo
như tôi, dù là chẳng hiểu cóc gì, nhưng
vẫn được điểm tốt hơn.
Nếu chỉ vậy thôi thì chẳng có gì đáng nói.
Chuyện đáng nói đây bắt đầu xảy ra khi
một âm mưu to lớn phát xuất từ một
nhóm “quậy” của chúng tôi : Âm mưu bắt
cóc cô Linh để dằn mặt !!! Người đề xướng
âm mưu đó không ai khác hơn chính là
ông anh yêu quý của tôi.
Tôi chỉ nhớ cái đêm trước khi anh đưa ra
âm mưu đó, anh tỏ ra rất tức giận. Tôi
gần như thức trọn đêm trò chuyện với
anh và đến khi trời hừng sáng chúng tôi
lại một lần vượt qua cái hàng rào của tình
anh em !!!
*
* *
“CÔ CÓ BAO GIỜ THỦ DÂM”, một đứa
trong nhóm bước tới xé áo cô ra, quát.
Dưới ánh sáng lờ mờ của ánh đèn nê-on
vàng dợt, cô Linh thều thào nói “Em là ai,
nghe giọng em quen lắm. Xin em thả cô
ra. Nếu em là một trong những học sinh
của tôi, mong em đừng xúc phạm tới thầy
cô của mình”, vừa nói cô Linh ráng
nghiêng đầu về phía có tiếng nói, nhưng
sợi dây buộc quá chặt làm cô khó cử động.
“Bát. Bát”. Hai cái tát xán ngang má cô,
làm cô Linh chếnh choáng. Tiếp theo là
một tiếng quát, “XÚC PHẠM GÌ. Nghe đồn
là cô đối xử tệ bạc với đám học sinh lắm
phải không ?”.
“Tôi đâu có … Trời, dạy các em nên người
là bổn phận thầy cô như tôi … tại sao …”,
cô Linh phân trần.
“Nghe nói là cô hay trù dập đám học sinh.
Ai không đóng tiền học phụ đạo là …”, một
giọng phán quyết cất lên.
“Các em … Các em thiệt quá đáng … Vì cái
gì chứ ?
Chẳng lẽ vì những điểm xấu mà cô cho tụi
em… Học phụ đạo … Có phải các em học
sinh của cô ? Có phải em là NHT hay
không. Nghe giọng em quen lắm. Em thả
cô ra đi”, cô Linh một tay ôm mặt, một
tay quơ quơ phân trần.
“Không phải điểm xấu không thôi. Cô bắt
bọn học sinh chép phạt vô cớ. Rồi làm …”,
một đứa định nói làm gì đó nhưng không
biết nói gì hơn thì chợt ngưng.
“Chép phạt … chép phạt đâu đáng cho các
em bắt cóc cô, rồi sỉ nhục cô bằng những
lời nói tục tỉu”, cô quơ quơ cánh tay tiến
về phía trước. “Các em thả cô ra đi, rồi
chuyện gì chúng ta có thể bàn thảo lại. Cô
hứa từ nay không bắt phạt các em một
cách vô cớ hay quá đáng”.
“Thôi trễ rồi. Nghe đâu tụi học sinh bị cô
trù dập bây giờ không còn tin cô nữa. Bên
ngoài, công an đang tầm nã hung thủ bắt
cóc cô. Thả cô ra, rồi trước sau gì cũng bị
bắt. Chỉ còn có cách giam cô ở đây”.
“Mà các em có phải là học sinh của cô ?
Có phải NTMT, DCV, đám NGHV của các
em ? Nếu phải, cô van các em thả cô ra.
Nếu thả cô, cô sẽ báo cho mọi người biết là
không ai bắt cóc cô hết. Tự cô tình nguyện
theo các em tới đây”, cô Linh xuống giọng.
“Thôi, không dám tin cô. Bây giờ tụi này
leo lưng cọp rồi. Làm được rồi làm tới
luôn”, một giọng cất lên đáp.
“Các em định làm gì cô”, cô Linh hỏi.
“Trả thù dùm … không phải trả thù …”,
một giọng nói từ phía sau cất lên. “Không,
chỉ vì chúng tôi là những kẻ cướp mà
thôi”.
“Cướp, cướp gì. Các em không định làm gì
cô chứ. Giam cô cũng được. Nhưng cô xin
… cô xin các em đừng làm nhục tới cô …
Dù sao cô cũng là cô …”.
“Thôi đi cô ơi ! Lại dở trò đạo đức đó nữa,
tụi tui nhắm cuộc đời này chẳng đi về đâu
nữa … Dù cô là … là hiệu trưởng đi nữa,
tụi tui cũng không tha. Dưới mắt tụi tui
cô cũng là một sự đáp ứng nhu cầu cần
thiết”.
“Nhu cầu gì, có thiệt … các em !”, cô Linh
nuốt nước miếng. “Các em không định chứ
hả ?”
“Bây giờ, cô trả lời cho bọn em biết. Cô có
bao giờ thủ dâm. Cô phải nói thiệt, nếu
không cô sẽ bị đánh”.
“Các em thiệt không thể ngờ được. Chẳng
lẽ lối sống buông thả của xã hội biến các
em ăn nói thô tục như vậy …”, cô đáp.
“CÓ HAY KHÔNG ? NÓI MẸ RA ĐI …”
“CÒN NỮA, CÔ KHÔNG ĐƯỢC KÊU CÁC
EM, KÊU TỤI TUI LÀ CÁC ANH !”, một đứa
thình lình quát lên, làm cho cô Linh giựt
mình nói đại: “Không, không bao giờ …
Các em …!”.
“Không hả … Rõ ràng là cô nói xạo”.
Bát !!! Bát.
“SAO CÁC EM DÁM ĐÁNH… PHẠM
THƯỢNG!”, cô Linh chợt kêu lên liền bị
thêm mấy tát tai nữa.
“Chẳng những đánh, còn sỉ nhục cô nữa
nè”, vừa nói nó vừa xiết sợi dây trói tay cô
Linh, làm cô đau nhói.
“Nói cho biết, chẳng lẽ cả đời này cô
không bao giờ thủ dâm sao. Với đàn bà con
gái, tui rõ ràng nhứt nè. Ít ra cũng một
lần chứ … Tụi bây giúp treo lên coi !”.
Một đứa bước tới làm theo “lệnh”. cô Linh
chống trả quyết liệt. Nhưng năm bảy đôi
tay bề hội đồng, cô Linh sao chống cự nỗi.
Cô bị kéo lên khỏi mặt đất, tứ chi kéo
dang ra.
Thình lình, từ đâu một bàn tay sờ vô ngực
cô, xé toạc áo cô ra, làm bờ vai cô phơi ra
trắng hếu.
“Trời ơi, các em … CÁC EM !”, cô la lên.
Hai ba tiếng cười khanh khách kềm theo.
“Các em nữa hả, phải gọi là các anh
chứ !”.
“Chưa lần nào thủ dâm hả, để bọn tui thử
coi hàng là biết. Nghe nói thâm đen là có
nghĩa đã có rồi, còn màu hồng tươi …
chưa có sờ qua đó … nguyên si à nhen”,
một giọng ranh quái cất lên.
“Các em dám. Phép tôn sư trọng đạo của
các em đâu ? CÁC EM DÁM ĐỤNG TỚI
CÔ !?”, cô Linh giãy dụa.
“Sao không dám. Bây giờ, cô làm gì được
tụi tui chứ ! Chẳng những đụng cô, còn
đâm sâu cô nữa là khác”, một đứa cười
nói một cách đắc ý.
“BAO NHIÊU LẦN?”, một giọng khác quát
lớn thúc mạnh vào mông cô Linh.
“Xuuyy ! ….”, cô Linh xuýt xoa và bị tán
thêm mấy cái nữa, sợ quá cô nhanh nhẹn
nói đại: “Một lần …”.
“Chỉ một lần thôi sao. Tui biết có người …
em của bạn tui thủ dâm ít nhất một tuần
một lần”.
“Người con gái đó không phải là cô. TUI
KHÁC”, cô Linh lên tiếng.
“Nhưng không phải chỉ một lần trong đời
chứ hả”, một giọng từ góc bên kia cất lên
phụ họa.
“Tùy em nói sao thì sao”, cô Linh nằm im.
“Cô nghĩ sao nếu cô làm một lần cho tụi
tui thấy”, một giọng cất lên rồi phá ra
cười khanh khách. Cả đám thấy cũng cười
theo.
“Các em hết thuốc chữa rồi. Trong đám tụi
em có ai là LNV hay không ? Hôm trước
cô bắt em chép phạt, em cho cô xin lỗi”,
cô Linh lầm bầm.
Không ai nghe lời cô hỏi hết. Bỗng nhiên
từ đâu đó, một bàn tay đặt lên ngực cô rồi
lên tiếng: “Hàng xịn anh em ơi!”. cô Linh
chợt giãy dụa la hét. Nhưng thay vì ngừng
tay, năm bảy bàn tay bay vô, chùm chụp
lên ngực của cô Linh, mặc cho cô cố gắng
tránh né.
Một giọng từ đâu phía dưới chân cô cất
lên: “Mày, mau cởi nút áo cô ra đàng
hoàng. Chuyện đâu còn có đó, sao đối xử
với cô tệ vậy”, rồi nó cười ha hả.
Theo “lệnh” của một đứa, một đứa khác
bước lên. Hai ba đứa đứng kế, lui lại,
nhường đường cho đứa nọ.
cô Linh bây giờ trở lại trạng thái nằm im
chờ đợi. Một bàn tay nào đó đặt nhẹ lên
cút áo cô, cô vẫn nằm im nghĩ ngợi. Trước
sau vì cô cũng bị bọn chúng cởi áo, thay
vì bị biện pháp mạnh, bị đánh, chẳng thà
để đứa nào đó làm nhẹ nhàng hơn. cô
Linh không định cự nự gì nữa.
Áo cô lần lượt được cởi ra. Bây giờ cô nằm
lơ lững treo trên dây, nửa phần lõa thể,
bằng bốn sợi dây vải buộc chặt ở cổ tứ
chi. Cô thấy thật hổ thẹn vô cùng. Nếu
như bọn chúng là đám học sinh của cô,
mà đối xử với cô tệ như thế, chắc rằng
chúng ghét cô đến tận xương tủy. Sự xấu
hổ của người đàn bà bị thấy trần trụi
cũng nặng lắm.
Treo cô Linh lên xong, cả đám đứng lớ ngớ
nhìn thân thể cô như một con vật sắp vào
tay vị đồ tể lột da.
“Thật không ngờ cô giáo có bộ ngực thon
gọn mà ướt át ghê ! Cô có tập thể dục thẩm
mỹ gì không ?”, một đứa bỗng nhiên xầm
xì.
Như đoán được cả đám đang nhìn vào
ngực mình lom lom, cô Linh bỗng thẹn đỏ
mặt. Giãy dụa mấy cái lơ lững cho có lệ.
“Các em, đừng làm vậy … Đừng! ĐỪNG!
QUÁ ĐÁNG RỒI NHEN”.
Dù cho cô có kêu la, bọn họ cũng mặc kệ.
Và khỏi cần nói, lúc này đứa nào đứng gần
đó cũng cương cứng hết cỡ.
Thình lình, “tốc”… một cái bún tay ra
hiệu của đứa đại ca trong nhóm. Cả đám
bước tới lần lượt trút hết áo quần. Đứa
nào cũng tổng ngổng chỉa về phía trước.
Chắc là bọn chúng khá thân thiết với
nhau nên chẳng ngượng ngùng trước sự
hiện diện của đứa kia.
“Tụi mình suy nghĩ kỹ chưa ? Hãm hiếp là
tội nặng lắm đó !”, một đứa có vẻ ít nói
nhất trong đám lên tiếng. Liền đó, năm
bảy bàn tay vừa rồi lại đáp lên mình cô
Linh vội rút tay về.
Cô Linh thừa lúc bọn chúng dè dặt, lấy
hơi nghỉ ngơi. Cô bớt giãy dụa và có thể cô
cũng đã yếu dần vì bị treo trên không khá
lâu. Cũng có thể cô cũng không buồn
chống cự không giúp gì được hơn.
“Sợ gì … tụi mình tính toán kỹ càng hết
rồi. Kế mượn dao giết người hay dương
đông kích tây gì đó … ai biết được. Công
an cũng không thể nào ngờ là bọn mình”,
một đứa xầm xì.
“Vậy đại ca chơi cái chiêu vu oan hả ?”.
“Xuỵt …. !!! Đừng nói thêm nữa. Tao đảm
bảo không sao là không sao. Mày nhát quá
thì ngồi ngoài đó coi đi. Nói xong, nó quay
sang cô Linh nói tiếp: “Cô có ngại chiêu
đãi tụi em chút chút ? Không mất thời
gian gì cô đâu, mất chút … sỉ diện thôi” Cả
đám lại quên hết sự lo sợ vừa rồi, phá ra
cười khanh khách khi nghe lời chế giễu
của hắn.
“Các em quá đáng rồi nhé. Nếu các em
muốn làm gì thì làm. Đừng bắt cô … đừng
hành hạ cô theo kiểu đó. Các em có biết
đạo đức là gì không ? … Cô mà chết, cô
không tha cho đâu”, cô Linh phản kháng.
“Đạo đức có ăn được no không cô”, một
đứa dè biểu.
“Cô chưa chồng mà … đâu có sợ ai đánh
ghen. Lấy hết tụi tui làm chồng đi. Tụi tui
cho … cho em sướng đều đặn. Còn cái
chuyện tha hay không tha … tính sau nhé.
Coi theo thái độ biểu hiện của cô sao đã,
khoan hồng tùy hình thức”, đứa khác phụ
họa thêm.
Nói xong, nó đưa tay chộp nhanh vào bẹn
cô Linh, làm cô giựt bắn mình, co chân
đạp túi bụi. Nhưng vì bị trói, cô chẳng làm
gì được. Giãy dụa chỉ làm thân hình cô
đong đưa như cái võng lắc trên không.
Đám nọ lại có dịp nhìn thấy cô khổ sở
dưới bàn tay tham lam của tên đại ca, lại
thấy cô nửa trần trụi vẫy vùng như con cá
nằm trong rọ, liền phá ra cười chí chóe.
Vừa bị sỉ nhục tinh thần lẫn thể xác, cô
Linh không khỏi rùng mình. Trong đời cô
chưa bao giờ gặp sự gớm ghiết đến như
vậy. Thế là cô sụt sùi khóc. Nước mắt cô
lăn qua khóe chảy dài trên má.
“Các em … các em thực đối xử với cô vậy
sao. Chẳng lẽ kiếp trước cô mang nợ các
em”, cô thút thít.
Một tít tắc lặng im. Cả đám nhìn nhau
như có chút mủi lòng. Nhưng đâu đó một
giọng quát lên: “THÔI DẸP ĐI, dẹp nước
mắt cá sấu đó đi, tụi này đã chay sạn rồi.
Đây không phải sự trừng phạt chi hết, coi
như cô không may lọt vào tay tụi này đi”.
“Ờ, phải đó”, một giọng cất lên phụ họa.
Cả đám nghe tên nọ nói chí lý cũng ậm ừ
đồng ý. Chúng quyết định súm lại bao
quanh lấy cô, hết sờ mó đến như hành hạ,
xúc phạm nhân phẩm cô.
Một lát sau, đâu đó có tiếng đề nghị, “Đố
ai làm cô ướt”.
Một đứa khác tuột luôn cái quần đùi, đưa
luôn dương vật đặt vào lòng bàn tay cô
rồi rút nhanh về, nói: “Chỉ cần cho cô sờ
một chút sẽ chảy thôi”. Cả đám nhìn hành
động của đứa bạn trố mắt ra.
Một giọng khác vang lên: “Trời ! Mày
không sợ cổ bóp … một cái là trứng dái
chạy lên tới cổ”.
Vừa khi đó, cô Linh cố gắng kéo tay về dù
đã bị trói chặt. Cô cảm thấy thật gớm ghiết
cái vật nong nóng, sùi sùi nằm trong lòng
bàn tay.
“Các em thật quá đáng. Nếu cần giải quyết
nhu cầu tại sao các em …”, cô la lên “TẠI
SAO CÁC EM KHÔNG THỦ DÂM HAY TÌM
GÁI ĂN SƯƠNG”, cô nhỏ nhẹ: “Nếu cần
tiền cô sẽ giúp một ít. Bây giờ thả cô được
không?”
Cả bọn có thể thấy lúc đó mặt cô sừng lên,
bừng bừng. Đâu đó, có đứa nào bạo dạn
lên tiếng, “Chứ không phải thủ dâm bị
nghiêm ngặt cấm đoán hay sao. Tìm bò lạc
coi chừng công an lụm liền”.
cô Linh nghe vậy thì không biết nói gì
thêm. Một bàn tay nào đó thình lình ướm
tay vào chỗ kín cô, làm cô giựt bắn người
lên, chửi đổng. “ĐỒ MẤT DẠY”, cô la
toáng lên.
“Mất cái dại là còn cái khôn”, một thằng
trong bọn hí hửng đáp.
Hơi thở của cô Linh bắt đầu gấp gút có lẽ
vì khó chịu. Một đứa đứng trên giữ đầu cô
lên hôn khẻ lên trán, nhưng thình lình nó
lè lưỡi ra liếm vào má cô.
“ĐỒ CHÓ CHẾT. Dơ bẩn”, cô rít lên, giãy
nảy. Ba bốn tiếng cười ré lên khoái trá,
nhìn hai chân cô co giựt một cách cực khổ
vì bị trói. Hai ba đứa liền dằn cô xuống,
rồi tiện tay trẹt luôn cái quần cô ra. Cặp
đùi trắng nõn bỗng lồ lộ trước mắt bọn
chúng. Chúng hao háo ra nhìn.
cô Linh như đoán được những tia mắt đó
qua miếng vải bịt mặt, cố cố vắt chân
chéo lại che đậy, nhưng từ đâu bàn tay
nào đó banh chân cô trở ra.
“Nhìn cái coi, làm gì dữ vậy”, một giọng
nói cất lên cười hí hả. “Trời ơi, đen mun
đẹp dễ sợ. Lông nhiều hơn tao tưởng …
xoăn tít hà”, một đứa khác phụ họa.
“Nếu bắt cô trói ở cột cờ trần truồng vào
sáng thứ hai họp trường chắc là vui lắm.
Tao nghĩ thầy hiệu trưởng chắc cũng phải
chảy nước miếng”, một đứa tiếp theo.
“THẬT LÀ QUÁ ĐÁNG, COI CHỪNG GẶP
QUẢ BÁO”, cô Linh buột miệng hâm dọa.
“Ê, Kế đó hay … để coi tình hình rồi tính.
Đem cô trói đi. Nghe chưa cô, nếu cô hư là
bắt cô trói cột cờ cho cả trường ngắm đó.
Lúc đó coi thử có còn bắt chép phạt nữa
thôi”.
“Ê, đứa nào sờ vào coi, còn mát tay hơn.
Không biết trong đây có ai chưa từng với
người lớn tuổi hơn mình”.
Một vài đứa giơ tay. “ĐM, nhìn chịu
không thấu chắc phải đẩy mấy cái cho
sướng rồi. Nghe nói chơi gái non có cái
sướng, chơi gái già có cái lạ”, một đứa
xung miệng phát biểu.
Nghe tới đây, cô Linh giựt thót mình, nghĩ
“Trời, chúng nó mà thay phiên hiếp mình
chắc chỉ có chết. Thật không ngờ bọn học
sinh bây giờ kinh khiếp quá”.
“Ai lên trước ?”, một giọng cất lên hỏi.
“Hay là bắt thăm đi!”, một đứa đề nghị. cô
Linh biết thế nào rồi cũng xảy ra thôi.
Trời ơi, biết tính sao đây. Cô ngẫm nghĩ,
mồ hôi rịn ra đầy trán và lưng. Tứ chi cô
đau nhói.
Rồi năm phút tranh cải và bắt thăm. Cuối
cùng, cả bọn đều nhất trí đưa một đứa lên
trước. Đang im lặng chờ đợi, cô Linh chợt
thấy cửa mình bị vật gì đó chạm vào. Lần
này cô không la toáng nữa, mà vùng vẫy
tứ chi. Cô biết điều gì sắp xảy ra … Nhưng
dù cô có chống cự cho mấy cũng không
thoát ra được bốn sợi dây trói chặt.
Trời ơi, còn gì nhục nhã hơn khi những
tiếng cười đó cứ vang lên bên tai và tệ hơn
hết là cái cảm giác cái trong sạch của
mình sắp bị người ta trây bùn vào. cô
Linh chợt ngừng chống cự. Cô biết bây giờ
chống cự cũng uổng sức thôi. Bọn này
không phải là người có lương tâm thì biết
làm sao hơn. Nhưng nằm im rồi cũng khổ
lắm, cái cảm giác rờn rợn cả da thịt nó
làm cô xao xuyến và khó chịu.
Khiếp quá, chó đẻ thiệt ! Nó làm gì mình
đây !? Cô thầm hỏi và chờ đợi. Đợi và sợ
sệt cái gì đó thình lình đóng xầm vào cửa
mình cô rồi ngoái liên tục. Môi cô bỗng
khô đắng, mắt trợn tròn.
“Hãm hiếp là một tội xử tù rất nặng. CÁC
EM NÊN NHỚ … Ui daaaa!!!”, cô de dọa
rồi chợt nấc lên, khi thấy cửa mình bị xón
đau. Nhưng nào bọn họ có nào sợ sự hâm
dọa của cô. Bằng chứng là những tiếng
cười cứ dồn vang lên. Sự xúc phạm càng
lúc mạnh bạo hơn.
“Trời ơi, ác quá … Các em Ui da, ĐAU …”,
cô khóc ré lên khi đứa nào đó xọc cái vật
cứng như sắt đá vào giữa hai đùi cô, đau
điếng. Cô thở dồn trong tiếng phành phạch
của da thịt vỗ vào nhau.
“Không ngờ mặt cô đỏ gấc cũng có cái nét
riêng của nó … Tụi mình chờ cơ hội gần
gũi này cũng lâu lắm rồi”, một trong đám
lên tiếng làm cho ai cũng đổ dồn lên
khuôn mặt nửa như cười, như khóc của
cô.
Hai tay cô cứ quều quào trong không gian
một cách vô dụng, rồi yếu dần đi. Trong
khi đứa đang hì hục giữa hai đùi cô càng
lúc càng mãnh liệt. Sự tương phản đó làm
cho cả bọn hăng máu, la lối cổ vũ. “Mạnh
lên, xiết luôn còn chờ mẹ gì nữa! Đẩy lút
luôn”. “Có được dịp này không có lần thứ
hai đâu”. “Ráng tranh thủ đi !” …
Cùng lúc đó, đứa nọ gòng lưng xuống thúc
luôn mấy cái sau cùng rồi đứng im như
“pho tượng đau khổ”. Nét mặt nó nhăn
nhó đến hết mức. Hai chân nó khụy
xuống, run run. Rõ ràng nó đang trong
tiền giai đoạn bắn tinh.
Cả đám thấy vậy cũng hào hứng, kích
thích vô thêm. “Dzô ! Dzô ! Dzô …” “Nhớ
bắn ra ngoài!”, một đứa chợt hô lớn. “Coi
chừng ! Bắn vô trong là khỏi chơi luôn!”.
Ai cũng thừa biết, nếu đứa nọ bắn tinh
vào âm đạo cô Linh thì dơ lắm !!! Với lại
cũng nhờn nhợt, chơi không “bót”. Bể phê
lắm !
Đứa nọ nghe được cả đám bạn nó reo hò,
dù muốn bắn vô trong lắm, cái cảm giác
chiếm hữu một người đàn bà ở giai đoạn
cuối này thằng con trai nào không thích,
nhưng cũng phải đành rút ra ngoài. Mấy
đợt tinh đầu nó bắn mạnh và nhanh, đến
như chớp mắt là không còn thấy. Mấy đợt
sau rất rãi rác trên bụng cô Linh. Bệch
bạc.
Bất giác cô rùng mình mấy cái rên hư hử.
Không biết tại cô ớn cái chất nhầy nhụa
đó hay cô còn run run cái điều chi. Cô khe
khẻ giựt. Đầu vú của cô không biết từ bao
giờ sưng tấy lên, cứng ngắt, một bên trể
xuống, rung rinh mỗi khi cô cục cựa.
Liền đó, một trong đám sà xuống ngậm
ngay vào đầu nhũ hoa. cô Linh lại co giựt
khe khẻ, tuy là yếu ớt hơn nhiều, nhưng
rõ ràng cảm giác rợn cả sống lưng trái
ngược với lý trí của cô. Đôi mắt cô tự
nhiên nhắm nghiền.
Dăm ba đứa còn lại cũng bắt đầu bu lại
như đám ruồi tìm được món béo bỡ. Tụi
thanh niên mới lớn mà, thằng nào lần đầu
tiên gần phụ nữ lại không hấp tấp muốn
sờ thử hay “ăn” thử một miếng thịt ngon
của đàn bà !
Chẳng bao lâu, một đứa khác cũng bước
tới thế chỗ vào khe hở của cô Linh. Những
tiếng nắc bây giờ bị át bở những tiếng nút
chùn chụt trên ngực, trên đùi và ngày cả
những nơi hốc hiểm ở dưới cổ chân cô.
Cảnh tượng đó không khác chi một bầy sư
tử đang gặm nhắm con nai xấu số.
Tóc cô Linh bắt đầu tả tơi do nhiều lần
vung dấy, xỏa lơi gần như chạm đất.
Miệng cô bây giờ chỉ còn biết phát ra
những tiếng vô nghĩa hay tiếng “ư” “a”
như ngày nào còn học vỡ lòng.
“Ê, tụi bây … coi thử … cảnh bây giờ có
giống mấy cuốn phim heo mình coi”, một
đứa lên tiếng.
“Khác chứ, cô Linh đây không phải diễn
viên, tụi mình cũng không phải”, một đứa
phụ họa.
“Phải chi đứa nào có máy quay, biết đâu
thêm một cuốn phim ‘Nữ Sinh Ngô Quyền’
thứ hai”, một đứa lên tiếng.
“Hay đặt là ‘Cô Giáo Nguyễn Khuyến’ đi”.
Và cứ thế, đứa này hỏi đứa kia đối đáp.
Thay phiên nhau, hết đứa này tới đứa
khác đứng giữa hai đùi cô Linh hãm hiếp
cô cho tới khi bụng của cô gần như tắm
đầy tinh dịch, đặc quánh và đặc trưng của
từng mùi !.
“Chiến cuộc” thực sự chỉ xảy ra không đầy
30 phút. Bọn thanh niên quả nhiên sung
sức nhưng lại thiếu kinh nghiệm lâm trận,
nên đứa nào cao tay ấn lắm cũng “ngâm”
không hơn 3 phút.
Lúc xong xuôi, cô Linh gần như thiếp đi vì
mệt và sa sút. Chưa bao giờ trong đời cô bị
sỉ nhục thậm tệ như thế, kể cả những lần
cô gặp ác mộng cũng chưa sánh bằng.
Lâu lâu cô chỉ giựt lên một cái như cái dư
âm còn phản phất, rồi im lỉm. Cặp mắt
díu chặt …
Cả đám thanh niên cũng lần lượt mặc lại
áo quần. Cười cười, nói nói tranh cải về
chuyện sung sướng của từng thằng.
“ĐM, tao chưa bao giờ biết cái cảm giác đụ
ra làm sao”. “Tao cũng vậy, lần đầu tiên”.
“Nó êm ái làm sao, nuốt trọn nguyên con,
giống như vải lụa nhung trét mật vậy”.
“Tao không ngờ nó trơn như vậy”. “Với tao
thì hơi bót … Phê … phê thiệt!”.
“Còn tao như có cảm giác bị một lực hút
vô trong. Nên gòng lắm chỉ hơn 30 giây,
nhưng sướng tê nơi luôn”.
“Nó ấm hơn tao tưởng. Ít ra, tao thấy hơn
cuộn giấy súc nhiều. Cái gối ôm cũ khoét
lỗ cũng không sao sánh bằng”
Lâu lâu, chúng len lén nhìn cô. Cô có vẻ
ngậm ngùi lắm, nước mắt cô rơi lả chả.
“Vậy ai là người gỡ trói”, một đứa lên
tiếng.
“Tính sao, bây giờ … Ở ngoài công an đang
truy lùng bọn mình. Tin cô giáo bị bắt cóc
đồn gần hết cả nước. Báo nào cũng đưa
tin. Tụi mình dấu cổ dưới hầm tối này
không biết được bao lâu”.
“Nghe nói tụi thằng V cũng bị tình nghi và
bây giờ đang nằm trong khám”.
“Thôi … Lỡ leo lên lưng cọp rồi … chơi
luôn. Ít ra, mình tạm lắng yên thì sẽ
không ai nghi ngờ hết”.
Rồi cả đám chụm lại xùm xì, tính kế. “Bây
giờ, cứ tạm thời để ở đây. Chia phia nhau
trực và mang thức ăn tới”.
“Tình hình đang nghiêm trọng cho nên
phải hết sức cẩn thận dù là hiện tại chưa
có ai đoán ra tụi mình. Họ còn tưởng là
bọn nó …”, một đứa có vẻ là xếp sòng lên
tiếng.
“Cái này có phải gọi là dương đông kích
tây ?”, một đứa hỏi.
“Không hẳn là vậy … Kể cả cô giáo cũng
chưa biết … xuỵt … Thôi ra ngoài bàn
thảo”.
“Tạm thời thằng này ở đây canh chừng…
Tụi mình đi … Hẹn tối nay trở lại, ok”.
*
* *
Cô Loan vừa đi khỏi. Cuộc họp phụ huynh
chiều nay như là một điềm xấu sắp xảy ra
cho gia đình cô khi thừa dịp ghé sang.
Cô Loan là một cô giáo trẻ, làm việc ở
Phòng Tin Học, trạc tuổi ngoài 30, dấp
dáng mảnh mai, dung mạo khá xinh. Cô
có hai đứa con gái, đứa nhỏ tên Soan chỉ
vừa hơn 15. Đứa con gái lớn của cô tên
Trinh, 16, là lớp trưởng của lớp tôi. Ở
trường ai cũng biết tiếng ba mẹ con cô
Loan có thân hình rất sexy, thường hay
mặc áo rất model. Đám con gái như tôi
thì chúa ghét họ lắm vì họ suốt ngày chỉ
biết sảnh sẹ, tưởng rằng mình đẹp lắm !
Cô Loan có một đặc điểm giống như cô
Linh. Cô cũng khó khăn và thường bắt học
sinh chép phạt, nên đứa nào cũng ghét.
Theo lời kể lại lúc đám thanh niên nọ ghé
sang nhà cô Loan … Soan, đứa con gái nhỏ
của cô Loan, đang tắm. Nàng nghe có tiếng
loạc xoạc bên ngoài, tưởng má cô về, bèn
hỏi nhưng không có tiếng trả lời. Rồi nàng
nghe tiếng lộp cộp trên mái nhà trước khi
có một cái bóng vụt qua cửa sổ phòng tắm.
Nàng tưởng đó là con gà xẩy chuồng bèn
vội chạy ra bắt (Nhà cô Loan có nuôi gà).
Thình lình nàng bắt gặp 4 người thanh
niên áo quần xốc xếch đứng trước mặt.
Soan vội ôm choàng lấy ngực và chỗ kín
chạy ùa vào trong, thẹn chín người vì bị
thấy. Lát sau, nàng mặc đồ vào rồi mới
rón rén trở ra. “Xin lỗi, các anh tới không
gõ cửa em … Ủa, mà … các anh là …?”,
Soan lúng túng, mặt còn đỏ bừng vì bị các
anh con trai nhìn thấy. Bây giờ, trước mặt
nàng không phải 4 người mà là 5. Cái
bóng vừa rồi vút qua phòng tắm nàng đã
xuất hiện nhưng nàng không biết.
“À, có phải các anh chờ mẹ em về. Các
anh là học sinh của mẹ em ? … Các anh
vào chơi, chờ mẹ … xin lỗi … À, mẹ em có
cuộc họp ở trường … chưa biết …”
“Em … em ở đây một mình ? Chị Trinh em
đâu”, một trong đám thanh niên bước tới
hỏi.
“Các anh tới kiếm chị Trinh ? Chị Trinh
không có nhà”, Soan đáp, đứng khép nép
chưa biết làm gì.
Đám thanh niên không mời cũng tự tiện
bước vào, ngồi đại xuống ghế. “Thật không
ngờ, cô Loan có con gái xinh thiệt”, một
đứa khác thỏ thẻ. “Con nhỏ có cặp mắt nai
mày ơi”. “ĐM, hồi nãy nhìn nó trần
truồng chảy nước miếng. Chịu không
thấu”.
Rồi cứ lì ra đó chờ cơ hội, cả bọn canh lúc
Soan ra sau bếp rót nước mang ra mời.
Tay bưng mâm ly nước, Soan không khỏi
thẹn thùng “Các anh định ngồi đây chơi
há, chờ chị Trinh về hay sao”, Soan hỏi.
“Vậy có được không?”, một đưa hỏi.
“Được,”, Soan đáp. “Nhưng em ở một
mình. Đâu có biết tiếp đãi các anh làm
sao”, Soan tròn xoe đôi mắt hỏi.
“Đâu cần tiếp đãi, ngồi nói chuyện với bọn
anh là đủ”, một đứa cười xề nói.
“Nói … em cũng chẳng biết chuyện gì nói”,
Soan đáp.
“Thôi thì nói về em, chị em và má em đi.
Ở trường nghe đồn là ba mẹ con em … ba
mẹ con em nổi bật lắm”.
“Nổi bật gì ?”, Soan hỏi. “Thì nổi bật
chuyện ‘đó’, một đứa buột miệng. “Chuyện
ba mẹ con em mặc đồ áo dài cực kỳ mỏng
đó”. Bỗng nhiên Soan thẹn đỏ mặt, đáp:
“Chẳng lẽ mặc đồ model cũng cho là sexy
sao. Má em thích mặc kiểu mới thôi, em
và chị em chỉ là ham cái đẹp. Bây giờ thời
đại này mà các anh còn phê phán. Các anh
sao không so với con gái Sài gòn, tụi em
còn thua xa”.
“Không phải là phê phán, chỉ nói sự thực.
À, mà chị của em đi đâu ?”, một đứa chợt
nói vừa nhìn một cách soi mói vào ngực
trái chanh của Soan. Nơi giữa ngực u ra
hai cái núm nho nhỏ kín đáo. Soan cảm
giác được cái nhìn đó như là không tôn
trọng mình. Nhưng vì phép lịch sự tối
thiểu, Soan nói luôn :
“Chị em đi trực trường. Chị là Đoàn viên
năng nổ mà … Thôi, các anh muốn ngồi
đây chờ … thì chờ …hay muốn đợi chị em
về … hay các anh muốn nhắn điều gì ? …
Em còn phải nấu cơm”.
“Không cần …”, một đứa lớn con nhất
đứng ra nói, “Tụi anh đến đây chỉ để tìm
RIÊNG em”. Hắn nhấn mạnh chữ “riêng”
cố tình cho Soan nghe.
“Tìm em … tìm em làm …”, Soan vừa kịp
nói tới đó, bỗng phát hiện ra điều gì
không ổn trên khuôn mặt đanh lại của
những tên thanh niên. Nàng đứng lên và
bỏ vào trong từ chối khéo, nhưng hơi
muộn, một trong đám họ bước theo sau
lưng Soan, nắm lấy vai nàng. Nàng xoay
người tránh né và bỏ chạy. Cả đám nhào
tới chụp lấy Soan. Đứa đứng sau cùng
cũng nhanh chóng ngó quanh rồi khép
cửa lại. Mọi việc xảy ra trong tít tắt, gọn
gẽ. Bên trong, chỉ còn tiếng la ơi ới tắt
nghẽn của Soan.
Với sức lực của 5 thằng thanh niên, không
hơn 2 phút Soan bị đè xuống, trói gô lại,
và bỏ vô bao.
Khoảng 10 phút sau, có chiếc taxi như
không hẹn từ đâu trờ tới. 5 đứa thanh
niên khệ nệ khiêng ra một cái bao lớn biết
động đậy và bỏ nó vào cốp xe mở sẵn.
*
* *
“Khiêng nó xuống hầm”, một giọng nói
vang lên trong căn hầm tối, cùng với bốn
cái bóng khệ nệ vác một cái bao bố trên
vai bước theo từng nấc thang. Ánh đèn le
lói vàng dợt hắt lên từ một cái bóng 60 W.
Một mùi hầm, ẩm mốc bốc lên, khó ngửi.
“Coi chừng … cẩn thận … ĐM, con nhỏ dữ
quá”.
“Mau đặt nó xuống mấy tờ báo đó!”, một
giọng khác cất lên cảnh giác cả bọn.
“Ê, canh chừng bả nảy giờ có sơ múi gì
không ?”, một thằng nói với thằng đang
đứng canh trong hầm, đưa tay chỉ về phía
người đang bị trói.
“Sơ múi gì, bả dữ quá, một mình tao đâu
dám”, một giọng trong góc cất lên có vẻ
ngáy ngủ, đón 5 đứa từ trên cầu thang
xuống.
Vừa lúc cái bao bố được mở tung ra, người
con gái bên trong giãy dụa không ai khác
hơn chính là Soan.
“Um … a …”, tiếng ai đó trong góc rên hư
hử khi thấy cả bọn vác từ đâu về một cái
bao có trói người ở trong. Tiếng đó chính
là cô Linh.
“Trời ơi, bắt cóc thêm ai nữa ? Tội nặng …
Bộ muốn đi tù gục xương hay”, đứa canh
nãy giờ hỏi.
“Sợ gì … con nhỏ này con của bà giáo
Loan Phòng Tin Học đó hôm trước gặp ở
cổng trường tụi bây khen tướng con nhỏ
phê …”
“Cái gì, có thiệt là con nhỏ đó ? Tụi bây ăn
gan trời hả. Không sợ bị còng sao ?”
“Con nhỏ dữ thấy mẹ, chị nó là chúa trùm
sao không bắt luôn”
“Sợ mẹ gì, lỡ làm rồi chơi luôn. Tụi công
an bây giờ nằm mơ cũng không ngờ mình
bắt luôn con Soan, trong khi tổ trọng án gì
cứ lo điều tra vụ cô Linh”.
“Bây giờ tính sao ?”
“Tính sao gì chứ. Tính chừng nào ‘làm
thịt’ luôn con nai vàng ngơ ngác này”
“Nghe nói con nai còn gin đó nghen”.
“Tối này đi … thằng A mua bia, thằng B
mua mồi, thằng C đi xem động tịnh bên
ngoài. Tất cả nhớ hẹn tối này 8 giờ”
“Nhậu luôn tới sáng đi, chơi gãy củ thì
thôi. Nhớ nhen, khi đến đây dùng ám hiệu
bằng ký tự và mật mã của nhóm, tức ngày
thành lập nhóm: 75, ngày 7 tháng 5 đó”.
“Còn nếu nói ngược lại 57 là tình hình
biến chuyển, lập tức biến qua cửa sau.
Understand ?”.
“Trời, đại ca chơi tiếng Ăng-lê nữa”.
“Đại ca nói thì tụi này OK thôi!”.
Cả bọn bàn thảo xong thì biến mất, chỉ
chừa lại một đứa canh chừng Soan và cô
Linh.
8 giờ tối đó, tất cả đám thanh niên chụm
lại bên cái lẫu dê do một tay mang danh
“đầu bếp thượng hãi” đứng ra nấu. Chén
thù, chén tạc, chén huynh-đệ giống hệt
như dân giang hồ, cũng cụng nhau ơi ới,
mặc cho bên này cô Linh và con Soan rên
la hừ hừ.
“Kêu cái gì em cưng, thưởng cho em một
miếng nè”, giọng của một đứa lè nhè ra vẻ
sành đời, cầm trên tay lon bia 33 bước tới
chỗ Soan. Tiện tay hắn nghiên lon bia trút
một dòng xuống mặt của Soan. Soan xoay
mặt tránh né, nhưng không kịp. Bia văng
tung tóe. Cả bọn phá ra cười.
“ĐỒ ZZHÓ ZẺ”, Soan la toáng lên, ú ớ vì
miệng bị nhét giẻ.
“Trừng phạt nó từ từ thôi. Tao nghĩ giờ
này con mẹ và con chị nó ở nhà chắc lo
lắng lắm”.
“Anh em cứ việc từ từ vui chơi, mình còn
cả đêm nay”.
“Nhưng mai giải tán hết rồi. Mạnh ai nấy
tự biến một thời gian”, giọng nói lè nhè
của một đứa cất lên có vẻ như tay anh
chị.
“Đại ca, em tửu lượng ít. Cho em ngồi đây
‘tâm sự’ chút chút với con nhỏ?”.
“Sờ chân sờ tay thôi … thì được”, thằng tự
xưng là đại ca lên tiếng. Tên nọ hỏi xong,
nghe đại ca cho phép bèn bước tới bắt đầu
nắn nót cặp chân của Soan. Soan rên ú ớ
trong cổ họng. Cảnh tượng đó không khỏi
gợi cho cô Linh nhớ tới sự khổ sở của
mình lúc ban sáng.
“Chắc là em chưa bao giờ được anh nào sờ
đùi ?”, hắn hỏi. Soan thấy rùng mình khi
bàn tay sần sùi của hắn mươm vào da
thịt. Sống lưng Soan chạy rần rần. Chưa
bao giờ trong đời nàng bị con trai sờ mó,
thật sỉ nhục quá!
“Tao dám cá với tụi bây, trong vòng 2
phút tao làm cho con nhỏ phê … ướt mẹp”,
hắn chỉ trỏ quay về phía đám bạn thách
đố.
“Mày ngon lắm ! Giỏi thì cá 1 phút đi”,
một đứa trả lời.
“Nếu một phút thì tao phải dùng chiêu
thôi”, tên nọ ứng xử.
“Chiêu gì ? Mày có con C… chiêu gì đâu
mà khoe khoang”.
“Thì chiêu chuột gặm nhấm, dùng miệng
tao chứ chiêu gì. Nói thiệt chứ cái lưỡi tao
hun miệng con nào không phê chứ hun
chỗ đó một lút là ướt mẹp”.
Bọn trong nhóm nghe thằng bạn thách đố
ngon lành như vậy bèn nhao nháo lên.
“Vậy thì cá mày đó, ăn phở, uống cà phê gì
cũng được”.
“Nhưng có điều làm sao biết nó ướt mẹp là
do dâm thủy mà không phải nước miếng
của mày”.
“Dễ thôi, xọt ngón tay vào trong, kéo ra,
nửa ngón tay ướt chứng tỏ là nó ướt. Xọt
vô xọt ra dễ dàng có nghĩ là đã khá trơn”.
“À, hay đó nghen. Thử đi ! … Cá mày
thắng đó!”.
“Còn tao cá nó thua”.
Cả bọn nhốn nháo bao quanh Soan và
thằng bạn. Soan nghe bọn họ cá độ thì
khiếp vía, thẹn thùng đến chín người. Trời
ơi, nàng thiết nghĩ, còn thể thống gì hơn.
Chắc nàng chết mất quá. Thật là gớm ghiết
khi cái miệng nhơ nhớp đó liếm vào cơ thể
mình. Dù sao mình cũng là con gái mới
lớn. Soan rên ư ư trong cổ họng và vùng
vẫy tỏ vẻ phản đối, nhưng chẳng thấy dấu
hiệu nào thối lùi của bọn họ hết.
Trong thoáng chốc thì quần Soan bị kéo
phệt xuống. Cặp đùi thon thon trắng nuột
phơi trước mấy đôi mắt hau háu nhìn.
Soan thấy lạnh ngắt hai bên đùi, nhưng
mặt thì bừng nóng vì tức giận mà không
làm gì được hơn.
Soan lại thử chống chọi, rồi cũng nằm im
cho tới khi một cảm giác bị xúc phạm chẹt
vào giữa đùi nàng.
“Thì ra con nhỏ cạo lông chim, tụi bây
ơi !” Nàng la ối lên, cố khẹp chân lại vì
mắc cỡ nhưng chỉ kịp thấy hai chân mình
mở toát ra. Thì ra hai tên nào đó đè cổ
chân Soan xuống, quác toạt ra. Và mặc
cho Soan chống cự, nàng cũng là sức cô
thế yếu, nên chỉ đành uốn éo lấy lệ mà
thôi.
“Bộ hồi nãy mày không thấy nó ở truồng
chạy từ phòng tắm ra sao”.
“Con nhỏ dám cạo lông, cỡ tuổi nó mà biết
ba cái chuyện chắc cũng không vừa đâu.
Ở trường thấy nó mặc đồ sexy lắm. Thật
bất ngờ !”
“Không biết má và chị nó có cạo giống nó.
Biết đâu hôm nào có dịp …”, cười ngạo
nghễ.
“Tao thích sạch sẽ … con gái sạch sẽ thấy
tươi mát hơn”.
“Thôi đi …dẹp chuyện lông lá đi … Lo canh
đồng hồ chưa ? Coi thử ai thắng thua mới
quan trọng nè”, một tên lên tiếng.
...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét